Tào Tháo với ba lần cười trong Tam Quốc Diễn nghĩa

tao-thao-1571737466520540074485-crop-15717374847911895228152

Trong trận Xích Bích ,theo kế phản gián của Châu Du, ông hiến kế cho Tào Tháo dùng xích sắt ghép các chiến thuyền lại với nhau để tránh cho quân sĩ say sóng nhưng thực ra ý đồ đó phục vụ cho kế hỏa công

Tào Tháo có dũng tướng Trương Liêu bảo vệ dẫn hơn 100 quân kỵ thoát được ra ngoài. Bốn bề lửa cháy ngút trời. Trương Liêu khẩn khoản đề nghị Tào Tháo:
-“Xin Thừa Tướng chạy về phía Ô Lâm, hiện không có lửa, may ra thoát được”.
Vừa mới chạy được một đoạn đường, Tào Tháo thấy Lữ Mông xuất hiện; Trương Liêu xông ra đánh chặn; nhờ đó Tào Tháo mới thoát hiểm. Tào Tháo cùng đoàn tùy tùng chạy được một quãng lại gặp Lăng Thống chặn đường. May thay có Từ Quáng kịp thời chạy tới đánh giải vây. Ông cùng đoàn tùy tùng nhắm hướng núi phía Bắc chạy thẳng. Trên đường tháo chạy, Tào Tháo gặp các toán quân bại trận, họ liền kết hợp với nhau chạy tiếp. Lúc đó ông chỉ còn trông mong đến quân tiếp viện từ Hiệp Phi, nhưng ông đâu có biết đường Hiệp Phi đã bị Tôn Quyền phong tỏa rồi. Tôn Quyền lại sai Lục Tốn nổi lửa và cho một toán quân đánh thốc tới. Tào Tháo vội vả chạy sang ngả Di Lăng, gặp Trương Hấp vừa thua trận chạy tới. Tào Tháo nhìn ánh lửa xa xa hỏi:
– “Đây là nơi nào?”
Quân sĩ thưa:
” Phía Tây là rừng Ô Lâm, phía Bắc là Nghị Độ”.
Tào Tháo ngồi trên lưng ngựa, ngửa mặt lên trời cười không dứt, ông nói:
-”Ta không cười người khác, ta chỉ cười Châu Do là kẻ vô mưu; Gia Cát Lượng (12) là người thiểu trí. Nếu ta dụng binh, ta sẽ cho một đội binh mai phục nơi đây thì…có Trời cũng không thoát được”.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên chiêng trống nổi lên, danh tướng Triệu Vân của Lưu Bị xuất hiện:
-” Ta là Triệu Tử Long. Ta chờ nhà ngươi ở đây lâu lắm rồi!”
Từ Quáng và Trương Hấp xông lên nghinh chiến để Tào Tháo chạy. Ông thoát nạn khi trời hừng sáng và mưa bắt đầu nặng hạt.
Khóc và cười là hai trạng thái biểu lộ tình cảm đối lập nhau. Con người có thể khóc khi vui và có thể cười khi gặp hoàn cảnh đau đớn. Tào Tháo, một nhân vật lịch sử thời tiền Tam Quốc đã trải nghiệm qua hai hoàn cảnh nêu trên và đó là lần cười thứ nhất của Tào Tháo.
Chạy được một quãng,Tào Tháo hỏi:
-” Đây là đâu?”
Quân sĩ thưa:
-” Một ngả đi Nam Di Lăng có đường lớn, một ngả đi Bắc Di Lăng có đường nhỏ.”
Tào Tháo ra lệnh đi về hướng Nam Di Lăng.
Tới cửa khẩu Hồ Lô, quân sĩ chết dọc đường rất nhiều, Tào Tháo ra lệnh dừng quân. Cơn mưa mùa đông đã tạnh, quân Tào chuẩn bị nấu cơm. Tào Tháo ngồi dưới gốc cây bất giác cười lớn. Các tướng hỏi:
“- Đêm hôm qua Thừa Tướng cười thì có Triệu Tử Long xuất hiện; còn bây giờ Thừa Tướng cười là ý gì?”
“- Ta nghĩ Gia Cát Lượng và Châu Do, mưu trí chưa đủ. Nếu ta là địch, ta đã cho một đạo quân mai phục nơi đây; kết qủa không đánh cũng thắng!”
Tào Tháo vừa dứt lời, đội quân phục kích của Trương Dực Đức reo hò vang dội một góc trời! Có tiếng nạt lớn:
“- Tào Tháo chớ chạy!”
Nhìn ra thấy Trương Phi…,Tào Tháo thực sự sợ hãi; ông mất hết tinh thần và sinh lực. Hứa Chữ vội nhảy lên ngựa không yên xông ra đánh. Tào Tháo thừa cơ hội thoát khỏi quân truy kích. Đó là lần cười thứ hai của Tào Tháo.
Đang chạy có tiếng quân báo:
“- Trước mặt có 2 đường: đường lớn xa khoảng mười dặm, đường nhỏ rất khó đi, gọi là khe núi Hoa Dung”.
Tào Tháo lên cao nhìn, ông thấy phía cửa ải Hoa Dung có khói. Ông truyền lệnh theo khe núi Hoa Dung mà đi. Dù các tướng ra sức khuyên can:” Nơi nào có khói, tức nơi đó có quân mai phục”; nhưng Tào Tháo một mực khẳng định: ”Binh pháp phải hư hư thực thực. Gia Cát Lượng cho đốt lửa ở khe núi Hoa Dung là cốt ý để ta không đi ngõ đó. Thực ra ông ấy cho quân mai phục ở đường lớn. Đừng mắc mưu Gia Cát Lượng!”
Các tướng đều khen Thừa Tướng mưu cao. Đi được vài dặm mọi người lại nghe Tào Tháo cười khúc khích. Các tướng thất kinh, hồn xiêu phách tán. Tào Tháo giải thích:
“- Gia Cát Lượng và Châu Du thiếu khôn ngoan! Nếu họ cho một đạo quân mai phục nơi đây thì ta chỉ còn nước xuống ngựa xin hàng!”
Bất ngờ, một tiếng nổ kinh hoàng…đồng thời Quan Vân Trường cầm thanh đao xông ra chặn đường. Mọi người nhìn nhau bàng hoàng…Tào Tháo giục:
-” Tất cả đều xuống ngựa!”
Các tướng liều chết đánh một trận giải vây nhưng Tào Tháo một lần nữa cứng rắn lặp lại lệnh trên. Sau đó ông hạ giọng giải thích: “Vân Trường là một danh tướng có tài! Chúng ta đã hết sức rồi! Đánh, chắc chắn chúng ta sẽ bị giết hoặc bị bắt hết. Ông ta là người luôn trọng nghĩa; để ta tìm cách dùng lời lẽ chinh phục ông ấy”.
Tào Tháo xuống ngựa đến chào và hỏi thăm sức khỏe Quan Vân Trường. Ông trả lời Tào Tháo với thái độ nghiêm trang và qủa quyết:
– “Tôi và ông không còn chuyện gì để nói nữa. Tôi vâng lệnh quân sư đến đây để bắt ông, hãy giơ tay chịu trói.”
Thấu hiểu tâm lý của Quan Vân Trường là người giàu tình cảm và coi trọng tình cũ nghĩa xưa, Tào Tháo kể lể những kỷ niệm của những ngày xưa cũ và tình cảnh của những kẻ ở thế bước đường cùng, cốt để làm mềm lòng Quan Vân Trường và cuối cùng Tào Tháo đã thành công.
Vân Trường suy nghĩ những lời Tào Tháo nói không phải là không đúng… Nhưng công lý lại trỗi dậy trong ông và ông đã đổi ý: Ông hét lên một tiếng. Hàng binh Tào đều qùi xuống như van xin lòng độ lượng của ông và hành động đó làm ông mũi lòng… Quan Vân Trường thở dài… rồi cho phép toàn bộ hàng binh Tào được tự do. Tào Tháo về đến Nam Quận chỉ còn 27 quân kỵ. Đây là lần cười thứ ba của Tào Tháo.

Cả ba lần cười của ông đã nói lên con người thực của Tào Tháo: thông minh, năng động, vui tính và để lại trong lòng mỗi người những cảm nghĩ riêng về sự nghiệp của một vị anh hùng dân tộc hay một tên gian hùng trong thời loạn.


 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s