Taxi Driver (1976)- Kẻ cô đơn của Chúa Trời

43129848_2148550788747006_782124415163826176_n

Nỗi cô đơn có lẽ là nguồn cảm hứng lớn cho các nghệ sĩ. Nghĩ thì thật trớ trêu, khi mà sự trống rỗng trong tâm hồn của chính mình có thể trở thành món ăn tinh thần an ủi kẻ khác. Nhà thơ Chế Lan Viên từng viết:

“Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh

Những vì sao trơ trọi cuối trời xa

Để nơi đó tháng ngày tôi lẩn tránh

Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo!”

Hay trong Lonely Nights – một bài bản rap/ hiphop của âm nhạc Hàn Quốc hiện đại thể hiện bởi Gary và Gaeko cũng có câu:

“Tôi gọi bạn bè để uống

Không phải bởi dịp đặc biệt gì

Mà vì một sự hội ngộ ngắn ngủi mà thôi

Vào cái đêm thật lẻ loi và buồn chán này.”

Sự cô đơn luôn ở đó, lặng thinh, nhưng chính sự lặng thinh đó là tiếng ồn đinh tai và kinh khủng nhất có thể xảy đến với một người.

Trong điện ảnh, nơi mà lỗ hổng trong tâm hồn có thể được khắc hoạ nổi bật nhất trong tất cả những loại nghệ thuật, nỗi cô đơn của con người càng mang nhiều hơn những dáng hình và câu chuyện.

Bộ phim Taxi Driver vào năm 1976 kể về Travis Bickle, người mà có lẽ là kẻ cô đơn nhất thế giới. Là một cựu chiến binh trở về từ cuộc chiến tranh Việt Nam, anh đã để những ám ảnh về sự tàn khốc ăn mòn tâm hồn mình, để rồi không còn khả năng kết nối và thấu hiểu thế giới nữa. Dẫn chứng là anh căm ghét môi trường xung quanh mình, nơi mà anh cho là đầy “cặn bã”, chỉ mong có một cơn mưa nào cuốn hết mọi thứ đi. Vậy mà anh làm sống trong đó, kiếm miếng ăn ở đó, hằng đêm chạy xuyên qua nó trên chiếc taxi màu vàng đậm chất New York. Travis ngủ vào ban ngày, làm tài xế taxi vào ban đêm, có vài tối anh đến rạp xem những bộ phim khiêu dâm vì chứng mất ngủ của mình.

Vì sao lại là một tài xế taxi? Nghĩ về điều này khiến tôi nhớ đến trong tập đầu tiên của series Sherlock, Sherlock đã nói thế này: “Ai khiến chúng ta tin tưởng kể cả khi chúng ta không biết? Ai không gây ra bất kỳ sự chú ý nào bất kể hắn đi đâu? Ai là người đi săn giữa đám đông?”. Và câu hỏi hoàn toàn có thể trả lời được – một tài xế taxi – một nghề nghiệp hiển hiện nhưng gần như vô hình, một lớp ngụy trang chẳng tốn nhiều công sức.

Việc lái taxi là sợi dây duy nhất kết nối Travis với thế giới, nhưng mỉa mai thay, lại rạch sâu hơn nỗi cô đơn trong hắn. Hằng đêm, Travis chở biết bao loại người trong chiếc taxi của mình, anh nhìn thấy họ tán tỉnh nhau, chửi rủa nhau, bàn luận sôi nổi. Khi tất cả kẻ khác kết nối với nhau thật dễ dàng, Travis Bickle không thể nào là một phần của những cuộc hội thoại đó. Anh chỉ có thể ngụp lặn dưới đáy của sự cô đơn. Sự cô độc đặc quánh, quết lấy Travis, chỉ chừa lại một kẽ hở để anh đủ nhìn thấy thế giới loài người chứ không thể can dự vào. Cảnh phim khi Travis nhìn vào gương và độc thoại: “Who are you talkin’ to? Are you talkin’ to me?” là cái chóp của nỗi cô đơn chất chồng đó. Anh hỏi cái gương, cái gương không đáp trả, ném vào anh một sự tuyệt vọng lặng thinh người.

Nhưng có phải anh chưa từng thử kết nối hay không? Anh đã thử rất nhiều lần nhưng lần nào cũng sai lầm, như một đường chỉ tưởng đã hoàn hảo nhưng lại tự bung ra khiến cái áo rách tả tơi vậy. Travis tán tỉnh cô nàng Betsy ở toà soạn báo rồi lại dẫn cô đến rạp phim khiêu dâm ngay trong lần hẹn thứ hai. Anh nịnh nọt một gã thượng nghị sĩ rồi lại cầm súng đến buổi tranh cử của ông ấy. Đỉnh điểm, Travis muốn kết bạn và tự cho mình cái sứ mệnh giải cứu Iris – một cô gái điếm 12 tuổi anh vô tình gặp trên đường – ra khỏi cuộc đời bẩn thỉu bấy lâu nay vẫn xúc phạm lý tưởng của anh. Và anh đã làm được, bằng một cuộc tắm máu. Tôi tự hỏi cuộc đấu súng với bể máu đó có phải chính là cơn mưa mà anh mong chờ, có đủ để dội đi nhưng dơ dáy, cặn bã trên đường phố New York hay không? Sau đó, cha mẹ của Ires gửi thư cảm tạ anh và mọi mặt báo đều đưa tin về anh như một anh hùng thời đại mới.

Nhưng liệu Travis có làm đúng khi giải cứu Ires hay đó lại là một nỗ lực sai lầm trong việc kết nối với con người khi trước đó, trong cuộc đối thoại giữ Ires và Sport (tên dắt gái), Ires có nói cô làm gái điếm vì muốn thoát khỏi gia đình? Và cái kết cho Travis – khi anh được tung hô và cô nàng Betsy chờ anh trước chiếc taxi màu vàng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ – có phải là thực tại? Hay theo ý của Roger Ebert – nhà phê bình phim – đó chỉ là những viễn tưởng mà khán giả thấy được trong những giây hấp hối của Travis sau cuộc tắm máu mà thôi?

Riêng đối với tôi, đây là bộ phim hay nhất của Martin Scorsese và màn trình diễn ấn tượng nhất của Robert De Niro. Travis Bickle, dù cái kết nào cho anh, anh vẫn là một người hùng trong lòng tôi, dẫu là theo một cách khốn khổ nhất.


ngvoyage

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s