The Chaser (2008)

the-chaser-di_758_426_81_s

Trước khi gây được tiếng vang lớn với siêu phẩm kinh dị The Wailing vào năm 2016 thì Na Hong Jin trước đó đã có những tác phẩm xuất sắc không kém. Cũng lấy nỗi sợ của con người làm điểm tựa, hai bộ phim trước của đạo diễn là The Chaser và The Yellow Sea xoay quanh đề tài hình sự – tội phạm. Tuy có bớt ma mị và ít đáng sợ hơn bộ phim mới nhất, nhưng không có nghĩa là nó không khiến người xem hội hộp, nín thở mà bám chặt vào ghế ngồi, như thể tên tội phạm trong một giây khuất khỏi tầm mắt quanh một khúc cua, rồi từ đâu nhảy ra từ màn hình và bổ cái rìu vào giữa ngực mình vậy.

Chủ quan mà nói, trong cả ba siêu phẩm của Na Hong Jin, tôi thích The Chaser nhất. Đây không chỉ là bộ phim đầu tay định hình phong cách độc đáo và ngôn ngữ đầy tính chính luận đả kích những góc khuất trong xã hội đương thời của Na Hong Jin, mà còn là bộ phim đầu tiên đưa tôi đến với điện ảnh Hàn Quốc.

Bộ phim kể câu chuyện về một tên giết người hàng loạt – một chủ đề hết sức quen thuộc của dòng phim kinh dị/ chém giết của Mỹ. Nhắc đến thể loại này, chắc ai cũng nghĩ đến những cảnh moi gan móc ruột, dùng máy cưa tra tấn hay những cuộc truy tìm, gợi ý xoắn não của một tốp cảnh sát kì cựu với một tên giết người siêu tỉ mỉ và thông minh. Những giây phút xuất hiện chớp giật của tên giết người hay những màn hù dọa (jumpscare) cũng là những đặc trưng đã trở thành thương hiệu của thể loại này.

The Chaser – một tác phẩm đậm nét Á Đông thì không hề như vậy. Màu sắc cũng như tiết tấu phim bình thản đến kì lạ, đến rợn người. Câu chuyện trong phim diễn ra như một mảnh trong đời sống hằng ngày, nơi mà thật giả đúng sai lẫn lộn và kẻ thắng cuộc là kẻ giỏi ngụy trang là “bình thường” nhất.

Tại đây, một cảnh sát (Kim Yoon Seok) – người lẽ ra phải đảm bảo sự “trong sạch” cho xã hội lại dính vào một mớ bòng bong, rồi bị đuổi việc, rồi chuyển sang điều hành dịch vụ dẫn gái gọi – một tệ nạn nhức nhối tại Hàn Quốc trong những năm 2000. Tên giết người hàng loạt (Ha Jung Woo) cũng rất khác biệt. Hắn không hề thông minh, không hề xảo quyệt. Không có gì quá bất ngờ về hắn vì người xem đã biết hắn là ai ngay từ đầu phim. Bộ phim cũng chẳng phải là cuộc đuổi bắt cân não của một đội cảnh sát thiên tài mà chỉ là hành trình đơn lẻ đi tìm một cô gái gọi (Seo Young Hee) – một bà mẹ đơn thân sống cùng cô con gái – trước khi quá muộn của một cựu cảnh sát bị tha hóa nhưng vẫn còn chút lương tâm.

Điều khiến tôi cảm thấy sợ hãi chính là “sự bình thường”. Tên giết người chỉ là một người thường, lẫn trong vô số những người bình thuờng khác. Hắn là anh hàng xóm luôn nói cười mỗi buổi sáng, hắn là một khách hàng thân quen của tiệm tạp hóa cuối đường. Hắn là một công dân không hề đặc biệt, như chính chúng ta vậy. Hắn giết người không cần động cơ, và hắn cũng chẳng tỉ mỉ đến mức xóa bỏ những dấu vết dẫn đến mình. Về phía nạn nhân, ngoài việc cô hành nghề gái gọi để kiếm miếng ăn, thì thoạt trông cô cũng bình thường. Cô còn là người mẹ đơn thân của một đứa bé. Chẳng có lý do gì để giết một người phụ nữ “thường thường” như thế cả.

Sự đời thường, chân thực này càng lên tới đỉnh điểm ở cuộc rượt đuổi đường phố giữa tên giết người và tay cảnh sát. Chúng ta sẽ không thấy những màn đấu súng, những góc quay kịch tính mà chỉ là từng ngõ ngách trong một khu phố ta vẫn qua lại hằng ngày. Ta thấy họ chạy, tên giết người với hơi thở nặng nhọc cũng mang ít nhiều nỗi sợ hãi bị bắt lại, và cảnh sát cũng chỉ biết rượt theo bản năng chứ không phải một siêu anh hùng.

Cái hay của đạo diễn là ông dẫn dụ người xem qua từng khung hình, chỉ đưa ra vừa đủ những gì ông muốn khán giả thấy và giấu đi những gì thực sự họ muốn biết. Người xem có thể lựa chọn để nghĩ rằng cô gái đã chết hay chưa; tên giết người sẽ làm gì sau đó, liệu hắn có tiếp tục hành hạ những xác chết hay lại kiếm tìm đối tượng mới; hay cựu cảnh sát có theo lẽ thường mà trừng phạt tên giết người hay vì đạo đức nghề nghiệp mà giao nộp hắn cho công lý. Tất cả những suy đoán cứ vởn vơ, dây dưa kéo dài càng khiến người xem bứt rứt, tò mò, để rồi cuối cùng khiến ta hoang mang và ngạt thở trong khoảnh khắc cao trào của tòan bộ câu chuyện.


ngvoyage

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s