Only Lovers Left Alive- chỉ có tình nhân sẽ sống mãi

445377-940x1276

Khi điện ảnh và truyền hình tràn ngập phim về chủ đề ma cà rồng, xác sống zombie, khai thác gần như đến tận cùng mọi khía cạnh tình yêu, tận thế… khiến ta tưởng rằng đề tài này ngày càng bão hòa và khó có thể xuất hiện một bộ phim nào đủ sức nặng khiến người xem cảm thấy ấn tượng và thích thú nữa thì “Only Lovers Left Alive” của Jim Jarmusch xuất hiện, hoàn toàn đảo ngược suy nghĩ của ta về thể loại phim ma cà rồng. Một tác phẩm điện ảnh hiếm hoi đích thực với vẻ đẹp mê hoặc của các cảnh quay, chiều sâu của câu chuyện vừa hài hước vừa giàu tính biểu hiện, khả năng diễn xuất tuyệt vời, và âm nhạc được cắt ghép vô cùng thú vị. Chìm đắm trong “Only Lovers Left Aliv”e, trong bóng đêm của cuộc đời ma cà rồng, ta như chính đang chìm đắm trong sự thanh khiết của điện ảnh, giống kẻ mộng du sống qua nhiều thế kỷ không bao giờ chết đó, hoài cổ về những thời gian xưa cũ lâu lắc của chính mình.

Câu chuyện kể về hai ma cà rồng Eve (Tilda Swinton) và Adam (Tom Hiddleston) là vợ chồng qua nhiều thế kỉ, vì lý do gì đó không được giải thích họ sống ở hai thành phố khác nhau, Adam ở Detroit còn Eve ở Tanger. Adam là nhạc sĩ – qua từng thời kỳ theo nhịp tiến của thời đại mà anh sáng tác ra thể loại tương ứng. Ở thời hiện tại, anh để tóc dài, thích đàn, chuyên sưu tập ghi-ta điện, và sáng tác những bản nhạc mang đậm chất Rock, một dạng insdustrial metal. Adam chán ghét xã hội hiện đại và ám ảnh bởi sự băng hoại của nó nên sống hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, chỉ liên lạc với một người duy nhất là Ian (Anton Yelchin) – một gã thanh niên làm việc trong ngành công nghiệp âm nhạc.

Còn Eve là một người mê đọc sách, có kiến thức đồ sộ về nhiều lĩnh vực, cô ở cùng thành phố với Marlowe (John Hurt) – cũng là một ma cà rồng, người sống cùng thời và là tác giả bí mật thực sự của những tác phẩm được cho là của Shakespeare. Cả ba người họ đều không còn hút máu trực tiếp từ người để nuôi cơ thể nữa, họ tìm đến những bác sĩ có nguồn máu tinh khiết và sạch sẽ để mua và nuôi sống bản thân bằng nguồn “thực phẩm sinh thái đó”. Mối tình của Adam và Eve vượt qua vài thế kỉ vẫn mặn nồng và đầy lãng mạn. Sau cả thế kỷ không gặp nhau, họ quyết định tái hợp. Eve đi đến Detroit thăm Adam. Tại đây, họ gặp lại người em gái Ava (Mia Wasikowska) đầy hoang dại của Eve, một người Adam luôn có thái độ thù địch và muốn tránh xa.

Là phim về ma cà rồng nhưng không có những cảnh quay kinh dị, máu me, và tình tiết huyền bí. Jim Jarmusch mang đến cho chúng ta một cách nhìn khác biệt, đơn giản và tinh tế hơn nhiều. Những con ma cà rồng không tham vọng hay sôi sục vì sự khát máu. Họ vốn là nghệ sĩ và vẫn mãi là nghệ sĩ, những người ẩn mình trong bóng tối sáng tạo ra nghệ thuật, nhưng trong họ luôn có những nghịch lý về sự tồn tại của chính tác phẩm mình sáng tạo ra. Adam vừa muốn tác phẩm mình ra với thế giới vừa sợ sự nổi tiếng sẽ giết chết những tác phẩm của mình. Anh đưa nhạc của mình cho Schubert mà không hề nghĩ đến việc đòi tên của mình trên tác phẩm của Schubert. Luôn cho rằng nhạc của mình như nhạc ở nghĩa địa, nhưng khi nghe thấy nhạc của anh bị tuồn ra ngoài một cách nào đó, ta không thấy sự giận dữ mà chỉ là sự bình thản đến khiêm nhường của một người nghệ sĩ chán ghét cuộc đời bên ngoài – nơi đầy rẫy thứ người phàm mà anh gọi là Zombie (xác sống). Trong nửa đầu bộ phim, trong bóng đêm, Jim Marmusch cùng với nhà quay phim Yorick Le Saux đã dần qua những cảnh quay tuyệt đẹp như một bức ảnh nghệ thuật, đưa ta vào thế giới ma cà rồng. Thời gian ở đây như ngưng đọng và chất chứa hoài cổ.

Thế giới loài người hậu hiện đại đầy rẫy bệnh tật, con người trong mắt của Adam chỉ là đám xác sống đầy đe dọa. Chính thế mà họ không uống trực tiếp máu người nữa. Lúc này, máu tinh khiết giống như liều thuốc phiện trong họ. Cảnh quay ấn tượng ở đầu phim, khi ba con ma cà rồng uống ngụm máu tinh khiết, may quay đặt ở trên cao quay trực diện xuống cả ba đang ngả ra trên ghế tai những địa điểm khác nhau, máy quay dần xoay tròn, hay chính là nhịp điệu của âm nhạc trong cơn mặc khải của khoái cảm, trào dâng trong lòng họ. Bộ phim mang trong mình một khuôn mặt kỳ quái nhưng quyến rũ, lạnh lẽo nhưng làm tim ta đập những nhịp nhanh và đầy đặn của sự sống. Bộ phim không còn đơn giản là phim về ma cà rồng nữa – nếu như chỉ đơn thuần coi những con ma cà rồng đó là người, máu là thuốc phiện, ta sẽ tự nhiên thấy lại một chân dung của những người chống lại xã hội, chìm đắm trong thế giới riêng của mình, để sống, để đam mê, để yêu, để thoát khỏi thế giới bạo tàn bên ngoài kia.

Khi Eve và Adam gặp nhau, bộ phim kéo ta hình dung đến “Before sunset”, đến “Midnight in Paris”, trong đó hai người tình bên nhau nói chuyện với về một thời đã qua, về những cái tên họ quen biết trong quá khứ. Với sự sống kéo dài hết thế kỷ này qua thế kỷ khác, kiến thức của Eve nhiều như biển, trên mỗi chuyến hành trình bằng xe hơi hay ban đêm đi dạo cùng Adam, họ lại về những nơi xưa cũ nay không còn, đã bị tàn phá trong thế giới hiện đại mục ruỗng. Eve với trí nhớ và kiến thức của mình bắt đầu tái tạo hình ảnh nơi đó, tạo cho nó kí ức và biến nó thành những hoài niệm đẹp đẽ về nghệ thuật. Họ, trong tình yêu nồng nàn của mình kéo ta về với những cái tên quen thuộc, đôi khi ta giật mình nhận ra họ đang nói về ai đó, tên của họ trùng với tên của người ta biết, như Eve còn có tên Daisy Buchanan, nhân vật nữ của tiểu thuyết “The Great Gasby”, rồi những cái tên khác như Fibonacci, Faust… Tôi luôn nghĩ ai trong chúng ta đều đã từng thấy lạc lõng ở thời hiện đại muốn được sinh ra ở thời đại khác, thời kì lãng mạng, thời kì ánh sáng, kỉ nguyên vàng… chính vì lẽ đó bộ phim mang đến một sự thấu cảm đặc biệt cho những gì đã đi qua, đã là quá khứ, đã từng rất đẹp. Qua chuyện tình của hai con ma cà rồng, Jim Jarmusch đã thực sự đưa vào trong ta một tưởng tượng đầy ám ảnh về cái đẹp. Còn yêu cái đẹp tức là còn thực sự đang sống chứ không phải chỉ đơn thuần tồn tại, như cách hai kẻ bất tử trên màn ảnh kia đang làm được.

Sự kết hợp của Tilda Swinton và Tom Hiddleston thực sự vô cùng độc đáo và khó ai có thể nghĩ tới. Một nữ diễn viên từng có nhiều vai dị với khả năng diễn xuất vô cùng đa dạng và xuất sắc bên cạnh một nam diễn viên điển trai, có rất nhiều người hâm mộ không đến từ những vai diễn khó, anh giống như một chàng công tử nhờ nụ cười quyến rũ và đầy sức hút. Có lẽ chính vì sự kết hợp tưởng như lệch pha đó lại mang đến một cặp đôi tình nhân sẽ được nhắc đến nhiều về vẻ đẹp, sự đơn thuần, bất tử như Jesse và Celine, Joe và Clementine hay nhiều những mối tình khác của điện ảnh.

Như tựa đề của bộ phim, chỉ có những tình nhân sẽ sống mãi. Tình yêu của họ dù trong bóng tối, trong sự yếu đuối hay mạnh mẽ, trong sự chia cắt hay đoàn tụ kéo dài từ thế kỷ này qua thế kỷ khác. Bao năm tháng họ nhìn thấy tình yêu nồng cháy của mình ở trong cả các cặp đôi yêu nhau khác, trong sự tinh tế của âm nhạc, cuộc sống, để rồi hai người như những kẻ cuối cùng trên đời cười ngạo mà tự tin nói rằng mình biết tình yêu vĩnh cửu là gì. Kết thúc của bộ phim khi Eve và Adam truyền lại sự bất tử cho người khác – đây chính là sự nối dài đến vô tận của tình yêu, của cái đẹp chân thiện mỹ trên đời.


Tuan Lalarme

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s