God Father- Bố già : Phim và đời

maxresdefault

Loạt phim Bố già, phần 1 (1972) và Bố già, phần 2 (1974) được coi như những tuyệt phẩm của điện ảnh Mỹ. Do Francis Ford Coppola và Mario Puzo-tác giả cuốn tiểu thuyết kinh điển Bố già-viết kịch bản, chính Coppola làm đạo diễn.

Đây là hai bộ phim được liệt vào trong số những tác phẩm điện ảnh xuất sắc nhất mọi thời đại.

Bộ mặt khác của tội ác

Vượt trên phạm vi của một bộ phim có nhiều phần, Bố già đã trở thành một hiện tượng văn hóa và rất nhiều trích dẫn, thậm chí là cả cách hành xử theo những khuôn mẫu mà bộ phim đặt ra đã đi vào đời sống xã hội.

Những câu thoại như “Tôi đưa ra một đề nghị mà hắn không thể từ chối” hay “Luca Brasi đã đi ngủ với cá” được coi như “nhãn hiệu” của các ngôi sao đóng những nhân vật chính trong bộ phim này. Marlon Brando trong vai Don Vito Corleone ngạo mạn, thô lỗ và Al Pacino trong vai cậu con trai út Michael của Bố già với ánh nhìn toát lên một ngọn lửa âm ỉ lúc nào cũng chờ chực bùng nổ, đã trở thành những nhân vật được đông đảo công chúng biết đến.

Bộ phim Bố già đã mang đến cho công chúng rộng rãi một cái nhìn mới về thế giới mafia Hoa Kỳ và nhiều nhân vật trong bộ phim này đều dựa trên chân dung những nguyên mẫu có thật trong số các trùm mafia cùng các hành động của họ.

Bộ phim đã làm cái công việc thuyết phục đa số người xem (trong đó có cả thành viên của thế giới ngầm) tin rằng những tay anh chị Mỹ gốc Ý thật ra là “những người đàn ông trọng danh dự”, những Robin Hood coi thường luật pháp và hành xử theo một bộ luật riêng của chúng. Bộ phim Bố già phải hứng chịu khá nhiều sự chỉ trích bởi vì đã lãng mạn hóa các tên trùm gangster bằng cách khoác cho chúng cái vỏ ngoài kệch cỡm của những nhân vật mang bi kịch kiểu Shakespeare!

Ðể thể hiện những nhân vật hư cấu “chính phái” trong cái gia đình tội ác Corleone, đạo diễn Coppola và nhà văn Puzo đã dựng lên những nhân vật mafia đối địch, những kẻ tham nhũng và lá mặt lá trái. Bố già Vito Corleone bề ngoài có vẻ nghiệt ngã nhưng rất công tâm và luôn thể hiện lòng thương người, ít nhất là đối với những kẻ không lừa gạt và đáng để ông ta trừng phạt.

Với việc thể hiện gia đình nhà Corleone như là những gã tội phạm “tốt” chống lại kẻ thù là những gã tội phạm “xấu”, Coppola và Puzo đã khiến người xem thông cảm với những nhân vật chính của họ, thực chất vẫn là những tên tội phạm cùng hung cực ác.

Một công việc bẩn thỉu

Toàn bộ Bố già phần 1 dựa trên cốt truyện liên quan đến việc bố già Vito Corleone bị bắn hạ (may mà không chết) và những thành viên trong gia đình bố già tiến hành các hành động phản kích để trả đũa hành vi ám sát người đứng đầu gia đình mình. Bố già Corleone đã chọc giận gia đình đối địch bởi vì từ chối cung cấp vốn cho một tên buôn lậu ma túy có tên Virgil Sollozzo, biệt danh “thằng Thổ”, kẻ đưa ra một kế hoạch mở rộng công việc buôn bán ma túy của các băng đảng mafia.

Sollozzo cần có sự cộng tác của bố già Corleone bởi vì với các mối quan hệ và ảnh hưởng của mình, bố già Corleone đã “bỏ túi” một số chính khách, kể cả các quan tòa. Những mối quan hệ này sẽ có giá trị bảo kê cho kế hoạch của Sollozzo.

Thế nhưng bố già từ chối, nói rằng “những người bạn” của mình trong giới công quyền sẽ lập tức cắt đứt quan hệ nếu như biết bố già điều hành những hoạt động liên quan đến ma túy, được coi là những “phi vụ bẩn thỉu”.

Bố già nói rằng ông ta chỉ điều hành các hoạt động cờ bạc, một loại hình giải trí vô hại, một quan điểm chắc sẽ được hàng trăm ngàn người tới đánh bạc ở các sòng bạc hằng năm chia sẻ. Người xem phim sẽ có cảm giác là bố già Corleone điều hành những hoạt động vô hại đối với xã hội, khác xa với các ông trùm buôn ma túy, vốn được đại bộ phận công chúng coi là những tên ác quỷ.

Việc các ông trùm mafia được cho là đã ra lệnh cấm buôn bán ma túy thường được đề cập nhiều đến nỗi người ta cho đó là một thực tế, thế nhưng sự thật chưa hẳn đã là như vậy.

Những lời buộc tội các ông trùm liên quan đến buôn bán ma túy thuộc đủ mọi thứ bậc thuộc thế giới ngầm trong vài thập kỷ qua đã bóc trần sự thật liên quan đến huyền thoại về lệnh cấm buôn ma túy của các ông trùm.

Thực tế cho thấy các ông trùm mafia liên tục ra lệnh không được buôn bán ma túy không phải vì đạo đức mà đơn giản vì chính sự sống còn của các ông trùm.

Kể từ năm 1956, khi Quốc hội Mỹ thông qua đạo luật kiểm soát ma túy, mức án liên quan đến tội trạng buôn ma túy không ngừng tăng lên. Phạm tội lần đầu lĩnh án 5 năm tù, lần thứ hai sẽ bóc lịch 10 năm, còn nếu phạm tội lần thứ ba án sẽ tăng lên 40 năm.

Nếu liên quan đến ma túy cũng sẽ không có chuyện cam kết để tại ngoại hay hưởng án treo. Các ông trùm tội ác buộc phải cân nhắc giữa những mối lợi do việc buôn lậu ma túy mang lại với việc hầu như mất hết nếu phải chịu những án tù dài dằng dặc.

Nhưng điều khiến các ông trùm lo sợ hơn cả chính là việc những tay buôn bán lẻ ma túy có thể đạt được những thỏa thuận với chính phủ để ra làm chứng, qua đó sẽ giảm nhẹ án tù dành cho chúng.

Bị kết án ngồi tù trong những năm tháng đẹp nhất của đời người, một tay buôn ma túy rất có khả năng vi phạm omerta (luật im lặng của mafia), trở thành nội gián trong hàng ngũ các gia đình tội phạm hay ra làm chứng chống lại các ông trùm nếu nhận được lời hứa từ phía các cơ quan luật pháp sẽ giảm án cho chúng.

Một số ông trùm láu cá đã nghĩ ra cách để có thể kiếm lợi từ hoạt động buôn bán ma túy mà vẫn không phải thường xuyên dính đến việc bán ma túy. Nhà báo Jerry Capeci, trong cuốn Chỉ dẫn toàn cảnh về Mafia, đã chỉ ra rằng ông trùm vùng Philadelphia là Nicodemo Scarfo, biệt danh “Nicky nhỏ”, đã chỉ dẫn cho các thuộc hạ của hắn ta về thái độ phổ biến của ông trùm đối với công việc buôn bán ma túy: “Scarfo nói rằng bạn không được buôn bán ma túy, thế nhưng bạn có thể cho người khác vay tiền để buôn ma túy, tống tiền và kiếm lợi từ bọn chúng”.

Khi xây dựng nhân vật Don Corleone trong tiểu thuyết Bố già, nhà văn Mario Puzo có rất nhiều nguyên mẫu ngoài đời để dựa vào đó tạo nên nhân vật tiểu thuyết, vậy nhưng có một ông trùm thật sự đã là nguồn cảm hứng chủ đạo cho tác giả để xây dựng nên nhân vật Don Corleone. Đó là bố già Carlo Gambino, một ông trùm xảo quyệt, đứng đầu gia đình tội ác mang tên của chính ông ta.

Untitled

Gã lùn Gambino

Không giống như tài tử Marlon Brando, Carlo Gambino không cần phải đóng kịch. Là một người đàn ông thấp lùn với cặp mắt tròn sáng và cái mũi to, Gambino luôn xuất hiện dưới dáng vẻ ẻo lả và mệt mỏi. Nhưng cũng giống như Don Corleone trong bộ phim Bố già, Carlo Gambino là một kiện tướng trong việc tạo ra và tận dụng những đòn thế chết người, có khả năng nhìn thấy trước đối thủ cả mấy nước đi và điều đó giúp hắn ta có thể vượt hơn đối thủ mà vẫn tạo cho họ cảm giác là thông minh hơn hắn.

Vào thời những năm 1940, thế giới ngầm New York được định hình và chi phối bởi ngũ đại gia đình mafia. Mối liên minh giữa các gia đình này hoặc là hình thành, hoặc bị phá vỡ, tùy thuộc vào việc các bố già dùng mánh khóe vượt lên trước đối thủ để chiếm các vị trí tiên cơ trong giới giang hồ như thế nào.

Cơ hội đấu đá tranh giành quyền lực đã xuất hiện khi Charles “Lucky” Luciano, một trong những kiến trúc sư chính của hệ thống mafia Mỹ, kẻ có quyền lực và ảnh hưởng cực lớn trong thế giới ngầm, bị trục xuất về Ý năm 1946. Thay thế Luciano điều hành gia đình y là Frank Costello, một ông trùm khác, đồng thời là một chiến hữu thân thiết của Luciano.

Costello là một gã găngxtơ bảnh bao, một bố già có phong cách quản lý hành chính hạng thấp, thường được coi như là “thủ tướng của thế giới ngầm” do y có năng lực đàn đúm với giới thượng lưu trong xã hội cũng như kết giao với các giới chức cầm quyền có máu mặt. Điểm yếu của Costello là phụ thuộc quá nhiều vào những tay chân mang nặng tính cơ bắp ngay trong gia đình y. Do vậy, Costello đã khôn khéo đạt được thỏa thuận với ông trùm của các gia đình khác và điều này đã đưa y tới vị trí quyền lực mình mong muốn.

Một trong những tay chân đánh đấm chủ lực của Costello chính là Albert Anastasia, được coi như “gã đao phủ”, chuyên tiến hành các hoạt động bạo lực nhằm triệt hạ đối thủ cản bước Costello và là người nắm quyền lực trong gia đình Mangano. Viên phó tướng dưới quyền Anastasia khi ấy không ai khác chính là Carlo Gambino.

Cuộc thanh trừng tàn bạo

Trong khi ấy, bố già đối thủ của băng nhóm này là Vito Genovese không hề giấu giếm ý định trở thành “ông trùm của các ông trùm” bằng cách liên minh một số gia đình trong thế giới ngầm lại với nhau dưới quyền lãnh đạo của hắn ta.

Nhưng bộ đôi Costello – Anastasia đời nào chịu như thế. Bọn chúng tìm đủ mọi cách kiềm chế Genovese trong một thời gian dài. Tới năm 1957, Genovese bắt đầu xúc tiến kế hoạch đầy tham vọng của mình bằng cách cho người ám sát Costello khi tên này đang đi vào căn hộ hào nhoáng của y ở khu tây công viên Trung tâm tại New York. Nhưng tên sát thủ được giao nhiệm vụ ám sát đã bắn trượt mục tiêu, viên đạn chỉ đủ làm sướt da đầu của Costello.

Vụ ám sát vụng về đã chọc vào cái tổ ong vò vẽ, làm rúng động cả thế giới ngầm. Hầu như tất cả đều biết chắc Genovese là người đứng đằng sau vụ này và hắn ta biết rằng những ngày còn lại trên đời của mình sẽ chỉ còn tính trên đầu ngón tay nếu cứ buông xuôi mọi chuyện. Nếu Costello quyết định trả đũa Genovese, chắc chắn hắn ta sẽ giao công việc này cho viên phó tướng đao phủ của mình là Albert Anastasia.

Tiên hạ thủ vi cường, để bảo tồn mạng sống của chính mình, Genovese quyết định xuống tay trước. Y tổ chức một hợp đồng giết thuê với mục tiêu là Albert Anastasia. Tên này đã bị hai sát thủ bắn gục ngay trên ghế ngồi trong một tiệm cắt tóc khi còn đang nhắm mắt tận hưởng những phút thư giãn hiếm hoi.

Hợp đồng giết mướn này được thực hiện bởi chính thủ hạ thân tín của Anastasia là Carlo Gambino, kẻ đã bí mật bắt tay với Genovese. Gambino được Genovese hứa hẹn là sẽ được thay thế vai trò ông trùm trong gia đình Mangano một khi Genovese hoàn thành mục tiêu của mình là trở thành capo di tutti capi – ông trùm của các ông trùm.

Frank Costello, khi ấy đã bị mất đi sự hỗ trợ của Albert Anastasia cùng đội quân sát thủ của tên này, hiểu rằng sáng suốt là nên rửa tay gác kiếm rời khỏi chốn giang hồ hơn là đối đầu với Genovese. Thế là Gambino trở thành ông trùm của gia đình Mangano.

Nhưng không may cho Genovese là y đã đánh giá thấp Gambino, kẻ không hề có ý định nằm dưới sự lãnh đạo của bất cứ ai. Y đã bí mật nối lại liên lạc và cố gắng thiết lập một hiệp ước hòa bình với Costello,mặc dù chính Gambino là kẻ đã thúc đẩy sự giải nghệ đột ngột của tên này. Gambino cũng liên lạc với Lucky Luciano và Meyer Lansky, một ông trùm gốc Do Thái và là trợ thủ đắc lực của Luciano trong việc lập ra đế chế tội ác. Cả bọn đều căm hận Genovese và lo ngại những hậu quả có thể xảy ra nếu như tên này thực hiện được giấc mơ kiểm soát toàn bộ hệ thống mafia. Genovese biết rất rõ là Luciano, Lansky và Costello đều hận mình nhưng y lại nghĩ rằng Gambino vẫn thuộc phe mình. Đó là một sai lầm chết người.

Biết Genovese rất nóng lòng tham gia những phi vụ buôn bán ma túy, bộ bốn Costello, Luciano, Lansky và Gambino bèn thực hiện một kế hoạch tinh vi để gài Genovese. Bọn chúng dựng lên một phi vụ buôn bán ma túy rất hời, lôi kéo Genovese dính vào rồi báo cho các cơ quan chống ma túy của Chính phủ Mỹ. Đồng thời, một khoản tiền trị giá 100.000 USD được trả cho một tên buôn ma túy lẻ người Puerto Rico để tên này hợp tác và tố cáo trực tiếp Genovese với các cơ quan liên bang.

Mặc dù vụ án chống Genovese có nhiều tình tiết không chắc chắn và lời tố cáo của tên buôn ma túy lẻ mang màu sắc ám muội, thế nhưng các cơ quan bảo vệ pháp luật của Mỹ đều có chung mong muốn tống được Genovese vào sau chấn song sắt nhà tù. Năm 1957, kẻ mơ ước trở thành ông trùm của các ông trùm bị kết án 15 năm tù vì tội vận chuyển ma túy. Y mới thụ án được 10 năm thì đã chết trong tù.

Kể từ đó, Carlo Gambino, gã lùn cáo già, đã lặng lẽ thâu tóm quyền lực tối thượng, trở thành ông trùm hùng mạnh bậc nhất trong toàn bộ thế giới tội ác Hoa Kỳ.

Danh ca Sinatra và sát thủ Cuba

Giống như Sinatra, Fontane là một ca sĩ thường hát những bản tình ca êm nhẹ rất được đám con gái tuổi ô mai ngưỡng mộ hồi thập niên 1940. Fontane tìm kiếm sự giúp đỡ của bố già nhằm giành một vai diễn trong bộ phim sắp quay, một cơ hội mà Fontane cho rằng sẽ cứu vãn sự nghiệp của anh ta.

“Một đề nghị không thể từ chối”!

Người xem phim Bố già hầu như đều cho rằng khi xây dựng tình tiết này trong tiểu thuyết, Puzo dựa trên một sự thật là Sinatra đã cố gắng giành được vai Maggio trong bộ phim Từ nơi này đến vĩnh cửu trong thời điểm mà sự nghiệp của ông ta đang sa sút (Sinatra đã đoạt giải Oscar vai phụ xuất sắc năm 1954 cho vai diễn này).

Khi dư luận về sự tương đồng giữa Sinatra với nhân vật Fontane trong tiểu thuyết Bố già trở nên xôn xao, nhà văn Mario Puzo tỏ ra rất kín tiếng, thậm chí có lần còn nói rằng nhân vật Johnny Fontane được xây dựng không phải dựa trên cơ sở hình mẫu của danh ca Sinatra. Tuy nhiên, thật khó mà phủ nhận được những tình tiết hết sức tương đồng giữa nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết này với đời thực của một trong những ca sĩ danh tiếng nhất nước Mỹ.

Trong rất nhiều dịp, các phương tiện truyền thông đại chúng Mỹ đã bóng gió đến mối liên hệ giữa ông hoàng của những bản tình ca Sinatra với các bố già mafia và nhân vật tiểu thuyết của Puzo dường như đã ủng hộ giả thiết này. Trong nhiều năm trời, mối dây liên hệ giữa người ca sĩ tài danh với thế giới ngầm đã được chứng minh khá rõ qua nhiều tài liệu, vậy nhưng có lẽ Sinatra bất thần nổi giận chỉ vì có vẻ như nhân vật Johnny Fontane không giống với ông ta cho lắm!

Trong Bố già phần 1 còn có một nhân vật là nhà sản xuất phim tên Jack Woltz (do diễn viên John Marley thủ vai) đã từ chối không cho Johnny Fontane một vai diễn trong bộ phim sắp quay rất phù hợp với anh ta. Bố già Corleone bèn cử một thủ hạ thân tín bậc nhất của mình là Tom Haghen với tư cách là phái viên tới gặp để thuyết phục Woltz thay đổi ý định.

Thế nhưng khi biết Tom Haghen đại diện cho ai, nhà sản xuất phim bỗng nhiên nổi khùng lên và tung ra hàng loạt lời thóa mạ không những nhằm vào gia đình Corleone mà còn vào cả cộng đồng người Ý. Haghen không hề tức giận, hắn ta chỉ lặng lẽ quay đi. Sáng hôm sau Woltz thức dậy, thấy cả người mình lẫn chăn trên giường đầy máu. Ông ta lật chăn lên thì thấy đầu con ngựa đua có tên Khartoum mà ông ta vô cùng yêu quý đã bị cắt lìa đặt ở đó. Chỉ vài giờ sau, Fontane được nhận vai diễn.

Rất nhiều người hâm mộ phim Bố già cho rằng Woltz chính là nhân vật hư cấu của người đứng đầu Hãng phim Columbia là Harry Cohn, rằng các ông trùm đã gây sức ép để buộc Cohn phải dành vai diễn Maggio trong phim Từ nơi này đến vĩnh cửu cho danh ca Sinatra.

Thật ra các ông trùm mafia đã can thiệp vào cuộc sống của Sinatra từ sớm hơn rất nhiều, ngay trong giai đoạn Sinatra mới khởi nghiệp, khi ông ta gặp rắc rối với một tay trùm ban nhạc tên Tommy Dorsey.

Do quá nôn nóng muốn được mọi người biết đến, chàng ca sĩ 24 tuổi Sinatra đã rời khỏi ban nhạc cũ và ký một hợp đồng với ban nhạc kèn trombone của Tommy Dorsey.

Tham vọng quá lớn đã khiến Sinatra không còn tỉnh táo nữa khi đồng ý ký một hợp đồng với Dorsey có những điều khoản quá nghiệt ngã. Suốt đời, cứ mỗi lần hát với ban nhạc của Dorsey, Sinatra sẽ phải trả cho người đứng đầu ban nhạc một phần ba số tiền thu được, đồng thời phải trả thêm 10% số còn lại cho người đại diện của Dorsey. Nhờ Dorsey mà tiếng tăm Sinatra bắt đầu lan rộng, nhưng tất cả nhanh chóng nhận ra rằng mọi người trả tiền để nghe Sinatra hát chứ không phải là cho ban nhạc.

Vào năm 1943, Sinatra cố gắng mua lại hợp đồng của mình bằng cách trả cho Dorsey 60.000 USD để hai bên chấm dứt quan hệ, thế nhưng Dorsey thẳng thừng từ chối. Dorsey biết quá rõ rằng giọng hát Sinatra có giá hơn nhiều và anh ta không muốn bán đi con gà đẻ trứng vàng của mình. Thế là một hôm, Dorsey bất chợt phải tiếp đón ba vị khách không mời trong bộ dạng rất bảnh bao, mà theo mô tả của J.Randy Taraborrelli, người viết tiểu sử cho Sinatra, là các vị khách này “nói huỵch toẹt ra với Dorsey, hoặc là đồng ý ký thỏa thuận hủy hợp đồng, hoặc thích kiểu gì cũng chiều!”.

Ông trùm khu vực New Jersey là Willie Morreti luôn là một tín đồ mê giọng hát của ông hoàng những bản tình ca và đã ra tay để giải quyết rắc rối cho thần tượng của mình. Có tin đồn cho rằng đích thân Morretti là một trong ba vị khách bất ngờ viếng thăm Dorsey và là người đã khai sinh thuật ngữ nổi tiếng “một đề nghị không thể từ chối”, bằng cách nhét nòng khẩu súng ngắn của ông ta vào miệng tay thổi kèn trombone. Dorsey nhanh chóng hiểu ra cần phải làm gì: hợp đồng với Sinatra được giải phóng với giá 1 đôla!

Sát thủ đến từ Cuba

Còn nhiều nhân vật khác trong loạt phim Bố già đều có những nét rất tương đồng với các tay gangster ngoài đời.

Trong Bố già phần 2, người xem thấy sự xuất hiện của Hyman Roth, một ông trùm gangster kiểu cũ muốn kiểm soát các sòng bạc ở Cuba thời kỳ trước Fidel Castro. Roth trước hết và luôn là một gã doanh nhân không khoan nhượng, người luôn chỉ quan tâm đến việc làm thế nào để có thể kiếm được những khoản tiền bự nhét vào túi lão. Khi chính quyền độc tài ở Cuba bị những người cộng sản đánh đổ, các ông trùm buộc phải chạy khỏi Cuba và Roth dạt sang ẩn náu ở Israel, nhưng bị Chính phủ Israel gửi trả về Mỹ.

Roth rõ ràng được xây dựng dựa trên nguyên mẫu của tay gangster huyền thoại Meyer Lansky, người mà ông trùm Lucky Luciano đã chuyển giao lại quyền điều hành đế chế tội ác ở Hoa Kỳ khi tên này buộc phải dạt về Ý. Chính hai gã gangster đầu sỏ này là những người đã tạo ra một thế giới tội ác có tổ chức hùng mạnh trên toàn nước Mỹ với hi vọng sẽ vượt qua được những tranh cãi lặt vặt giữa các tổ chức tủn mủn, riêng rẽ.

Trong những năm 1920, Lansky cặp đôi với Bugsy Siegel, vốn được coi như là gã chuyên thực hiện các hoạt động bạo lực cho Lansky. Trong những năm 1930, Lansky có lẽ là người đứng đằng sau điều hành công ty sát thủ, gồm một nhóm những tên sát thủ máu lạnh chuyên thực hiện các hợp đồng giết thuê do giới tội phạm có tổ chức yêu cầu. Công ty sát thủ được cho là phải chịu trách nhiệm về khoảng 500 vụ giết người! Với những tay chân như thế nên ít có kẻ nào dám thách thức quyền lực của Lansky, mà trớ trêu thay, thường được gọi là “gã đàn ông bé nhỏ”.

Trong những năm 1950, Lansky duy trì mối quan hệ chặt chẽ với nhà độc tài Cuba Fulgencio Batista và điều hành các sòng bạc tại đây, giống như nhân vật Roth đã làm trong Bố già phần 2. Cuộc cách mạng do Fidel Castro lãnh đạo đã phá vỡ kế hoạch của Lansky đúng như những gì mà bộ phim thể hiện.

Trong phim, Roth đã dạt sang Israel nhằm tận dụng luật hồi hương của nước này, theo đó bất kỳ ai có mẹ là người Do Thái sẽ được nhận tư cách công dân. Tuy vậy, Chính phủ Israel đã từ chối yêu cầu cấp quyền công dân của Roth và gửi hắn ta về Mỹ, nơi hắn sẽ bị bắt giữ.

Tương tự, Lansky cũng phải đối mặt với nhà chức trách Israel, chỉ có điều là những phiền phức đó xảy ra vào quãng thời gian đầu những năm 1970. Sau khi công chuyện làm ăn ở Cuba bị đổ bể hồi những năm 1950, Lansky tiếp tục làm công việc kiếm tiền để đảm bảo tài chính cho thế giới ngầm. Việc kiếm được quá nhiều tiền cho thế giới ngầm khiến gã hầu như được miễn nhiễm, thoát khỏi những vụ thanh trừng lẫn nhau giữa các ông trùm gangster khác. Gã là một nhân vật hầu như khó có thể thay thế trong việc vận hành cỗ máy làm ra lợi nhuận trong thế giới ngầm.

Gã thích nấp trong bóng tối để cho những tên đồng bọn người Sicily ưa hào nhoáng chường mặt ra qua những dòng tít đậm ở các trang báo.


YÊN BA tổng hợp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s